Egypt Israel Oct 2007




Bấm nút "Download Now"
để cài Windows Media Player. 
Windows Media Player 11
Download Now

Windows Media Download Center
 

Friday, July 01, 2005

 

MỘT CÁI BẮT TAY

By Lệ Hằng

Tôi nhớ những năm đầu từ khi đặt chân lên bến bờ tự do, Chúa Nhật nào gia đình chúng tôi cũng đi lễ với một gia đình người Mỹ bảo trợ ở một nhà thờ cách nhà chúng tôi vài khoảng đường đi bộ.

Mỗi tuần chúng tôi đều gặp một anh thanh niên khoảng 25 tuổi, ngồi ở hàng ghế đầu phía trước, vào lễ lúc 10 giờ sáng. Anh đi bằng hai cây nạng chống dưới đôi cánh tay. Đôi khi cây nạng rớt xuống, anh phải khó khăn và mất thời giờ lâu lắm mới cúi xuống nhặt chúng lên được.

Anh mang cặp kính dầy cộm với sợi dây cột hai bên phía sau đầu để khỏi rớt. Khi hát, anh hát thật to, vang dội trong nhà thờ. Có lúc hầu như anh không nghe bài ca đã chấm dứt khi mọi người đã ngưng hát tự bao giờ. Tiếng hát của anh trong vắt nhưng không bao giờ hòa nhịp với tiếng đàn. Sự phát âm của anh cũng là lạ. Anh luôn đi lễ đơn côi một mình.

Đứa con còn quá nhỏ của tôi lúc ấy mới 9 tuổi chăm chú nhìn anh từng li từng tí. Có khi anh chảy nước dãi, mỗi lần xảy ra, anh đều lấy khăn tay trong túi để lau miệng, lau mặt. Khi anh cầu nguyện, tiếng anh thật lớn như tiếng hét. Tôi quan sát con tôi, nó nhìn anh thanh niên với đôi mắt mở rộng và thật chăm chú. Có phải đứa bé không tin anh tật nguyền? Nó thương anh vì tật nguyền? Hay nó đang nghĩ gì... tôi không thể hiểu?

Anh thanh niên có vẻ yêu mến lúc "chúc bình an" trước khi Rước Lễ. Anh nhanh nhẹn đưa tay chung quanh những người gần anh, nắm tay họ, nhìn vào đôi mắt vừa cười vừa chúc họ, đồng thời nhận sự chúc lành một cách hớn hở.

Một ngày Chúa Nhật kia, chúng tôi quỳ sau anh hai hàng ghế. Khi đến lúc "chúc bình an," tôi quan sát anh đang chìa tay ra với một cặp vợ chồng ở phía cuối hàng ghế. Đôi vợ chồng trông có vẻ như bao nhiêu người bình thường khác, trung lưu, trung niên, có vẻ đầy ngần ngại và sợ hãi như những người khác. Đôi vợ chồng quay mặt đi. Họ cúi mặt xuống, rút vai lại, giả bộ như không nhìn thấy anh. Rồi như bận rộn lắm, họ quay ra sau bắt tay những người khác chung quanh họ.

Anh thanh niên cũng ngần ngại, rồi anh rụt rè bỏ tay xuống. Cùng lúc ấy, tôi nín thở, tim tôi đập mạnh. Con tôi, đứa con trai 9 tuổi, vươn mình về phía trước như muốn leo lên trên bàn, mỉm cười, và đưa hai tay nó hướng về phía anh thanh niên và nói lớn với anh,


"Chúc anh bình an của Chúa Kitô."
Vượt khỏi những cái bàn, vượt khỏi một thế hệ, vượt khỏi sự ngăn cách giữa người tật nguyền và kẻ lành lặn, hai người chúc nhau bình an của Chúa Kitô. Đẹp đẽ thay!





Nguyện xin cho thánh đường là nơi không còn biên giới:
giữa tuổi già và tuổi trẻ,
giữa kẻ giàu và người nghèo,
giữa người chức phận và kẻ thường dân,
giữa kẻ có quyền và người bất lực,
giữa phái nam và phụ nữ,
giữa kẻ lành lặn và người tật nguyền,
giữa người có chức thánh và giáo dân...
để chỉ còn là một tấm lòng chân tình và yêu thương nhau,
trong sự "bình an của Chúa Kitô"
như mỗi lần chúng ta bắt tay chúc nhau.

Amen.

Comments: Post a Comment

<< Home

This page is powered by Blogger. Isn't yours?